Giữ ngày Chủ Nhật thay cho ngày Sabbath sẽ nhận Dấu Con Thú
Trong những ngày cuối cùng, vấn đề thờ phượng sẽ trở thành tâm điểm của toàn cầu. Việc lựa chọn giữ ngày Sa-bát của Chúa hay ngày Chủ Nhật của thế gian sẽ không còn là một lựa chọn tôn giáo cá nhân, mà là một thử thách về lòng trung thành.
“Dấu con thú” không phải là một con chip điện tử hay một ký hiệu hữu hình, mà là sự chấp nhận thẩm quyền của một quyền lực tôn giáo-chính trị thay thế cho thẩm quyền của Đức Chúa Trời.
- Khải Huyền 13:16-17: “Nó cũng khiến mọi người, nhỏ và lớn, giàu và nghèo, tự-chủ và tôi-mọi, đều chịu ghi dấu hoặc trên tay hữu, hoặc trên trán, hầu cho người nào không có dấu ấy, nghĩa là không có danh con thú hay số của tên nó, thì không thể mua cùng bán được.
- Khải Huyền 14:9-10: “Nếu ai thờ phượng con thú cùng tượng nó, và chịu dấu nó nơi trán hay nơi tay, thì người ấy cũng sẽ uống rượu thinh nộ của Đức Chúa Trời.”
Con thú (Giáo Hội La Mã) tuyên bố ngày Chủ Nhật là dấu chỉ về thẩm quyền của mình. Do đó, việc cưỡng bách giữ ngày này chính là việc ép buộc mọi người công nhận quyền lập pháp của nó trên cả Luật pháp Chúa.
Việc giữ ngày Sa-bát giả (Chủ Nhật) theo luật pháp nhà nước, khi trái ngược với điều răn của Chúa, sẽ là một hành động bày tỏ sự thần phục quyền lực trái nghịch với Chúa. Đó chính là việc nhận lấy dấu của con thú.
Thẩm quyền thay đổi luật pháp – Con thú (quyền lực La Mã) tự cho mình cái quyền thay đổi luật pháp của Đấng Tối Cao (Đa-ni-ên 7:25). Ngày Chủ Nhật là cái ấn của quyền lực đó. Do đó, việc chấp nhận nó thay cho Sa-bát là công nhận thẩm quyền của con thú trên cả Đức Chúa Trời.
Sự tự do lương tâm – Việc cưỡng bách tôn giáo bằng luật pháp dân sự là đặc điểm của con thú. Đức Chúa Trời không bao giờ ép buộc lương tâm; chỉ có Satan mới làm điều đó. Ngày Chủ Nhật cưỡng bách là hình ảnh rõ nét nhất của sự bạo quyền tâm linh.
Tại sao Satan quyết tiêu diệt những người giữ ngày Sa-bát?
Cuộc chiến giữa Đấng Christ và Satan không phải về một ngày cụ thể, mà về Thẩm quyền. Ngày Sa-bát là “Cờ hiệu” của Đấng Tạo Hóa. Khi Satan lôi kéo thế gian thay đổi ngày nghỉ, hắn đang thiết lập một thẩm quyền đối lập. Những người giữ ngày Sa-bát thứ Bảy trở thành những nhân chứng sống động tố cáo sự phản nghịch của hắn, và đó là lý do hắn dồn toàn lực để tiêu diệt họ.
-
Khải Huyền 12:17: “Con rồng giận người đàn bà, đi tranh chiến cùng con cái khác của người, là những kẻ giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và có lời chứng của Đức Chúa Giê-su.”
-
Ê-xê-chi-ên 20:20: “Hãy biệt ngày Sa-bát ta ra thánh; nó sẽ là một dấu giữa ta và các ngươi, để các ngươi biết rằng ta là Đức Giê-hô-va, Đức Chúa Trời các ngươi.”
-
Rô-ma 6:16: “Anh em há chẳng biết rằng nếu anh em nộp mình làm tôi tớ để vâng phục kẻ nào, thì anh em là tôi tớ của kẻ mình vâng phục sao?”
Sabbath là tâm điểm của cuộc tấn công –Satan biết rằng điều răn thứ tư xác định Đức Chúa Trời là Đấng Sáng Tạo. Nếu hắn có thể khiến con người chà đạp lên ngày Sa-bát, hắn sẽ khiến họ quên mất Đấng Tạo Hóa của mình. Cuộc chiến cuối cùng là cuộc chiến giữa luật pháp của vương quốc bóng tối và luật pháp của Jehovah.
Sabbath dấu hiệu của lòng trung thành – Ngày Sa-bát là bài kiểm tra lòng trung thành. Satan ghét nó vì nó là sợi dây liên kết con người với chính tòa ngai của Chúa. Kẻ nào giữ ngày Sa-bát là đang công khai tuyên bố mình không thuộc về vương quốc của kẻ phản nghịch.
Sự ghen tị của Satan – Satan luôn muốn được thờ phượng như Chúa. Bằng cách thay đổi ngày nghỉ của Chúa sang ngày của mình (Chủ Nhật), hắn đang nhận lấy sự thờ phượng từ thế gian. Những người giữ ngày thứ Bảy là những kẻ duy nhất phơi bày sự lừa dối này, và đó là lý do hắn không thể dung thứ cho họ.
Quyền tối thượng – Vấn đề ở đây là: Ai là Chúa của bạn? Nếu Chúa là Đức Giê-hô-va, hãy giữ ngày của Ngài. Nếu Satan (thông qua quyền lực con thú) là chúa, hãy giữ ngày của hắn. Sự giận dữ của con rồng nhắm vào những người chọn thẩm quyền của Kinh Thánh trên truyền thống con người.
Đạo Luật Ngày Chủ Nhật – Sự hợp nhất giữa tôn giáo và chính trị
Cuộc khủng hoảng cuối cùng sẽ không bắt đầu bằng một sự thay đổi tâm linh tự nguyện, mà bằng một đạo luật cưỡng bách. Đến thời điểm mà các tổ chức tôn giáo sẽ sử dụng quyền lực của chính phủ (chính trị) để thực thi việc giữ ngày Chủ Nhật, biến một vấn đề đức tin thành một nghĩa vụ dân sự. Đây chính là sự hình thành của “Tượng con thú”.
- Khải Huyền 13:15-17- “Nó lại được quyền hà hơi sống vào tượng con thú, hầu cho tượng ấy nói được và khiến cho hết thảy những kẻ không thờ lạy tượng con thú đó đều bị giết đi. Nó cũng khiến mọi người, nhỏ và lớn, giàu và nghèo, tự chủ và tôi mọi, đều phải chịu dấu nơi tay hữu hoặc trên trán, để cho không ai có thể mua hay bán được, nếu không có dấu ấy, tức là danh con thú hay là số của danh nó.”
- Khải Huyền 17:3, 12-13″Tôi đương ở trong Thánh Linh, người bế tôi đi đến một đồng vắng; tôi thấy một người đàn bà ngồi trên một con thú sắc đỏ sậm, mình con thú đó đầy những tên sự phạm thượng, và có bảy đầu mười sừng. Mười sừng mà ngươi đã thấy, là mười vị vua chưa nhận được nước mình; nhưng họ nhận quyền phép trị nước với con thú trong một giờ, như là vua vậy. Chúng nó cùng một ý, hiệp sức và quyền phép mình mà cho con thú.”
Sự hợp nhất tôn giáo – “Khi các giáo hội hàng đầu của Hoa Kỳ, hiệp nhất lại trên những điểm giáo lý chung, sẽ gây ảnh hưởng lên Nhà nước để thực thi các nghị định và hỗ trợ các định chế của họ, thì lúc đó nước Mỹ theo đạo Tin Lành sẽ tạo ra một hình ảnh của hệ thống giáo quyền La Mã. Hình phạt dân sự sẽ được áp dụng cho những người không tuân thủ.”
Về sự tự do tôn giáo – Tôn giáo là trách nhiệm của cá nhân đối với Đấng Tạo Hóa. Khi chính phủ can thiệp bằng cách ban hành luật ngày nghỉ, họ đã bước ra ngoài thẩm quyền của mình và bước vào ngai vàng của Chúa. Đạo luật ngày Chủ Nhật là dấu hiệu của sự bạo chúa tôn giáo núp bóng luật pháp.
Ép buộc kinh tế – Luật pháp sẽ không bắt đầu bằng án tử hình ngay lập tức, mà bằng các lệnh cấm vận kinh tế: ‘Không ai có thể mua hay bán’. Đây là cách thế gian ép buộc lương tâm con người thông qua nhu cầu sinh tồn, thử thách đức tin của chúng ta vào sự chu cấp của Chúa.”
