Tính vĩnh cửu của 10 Điều Răn

Tính Vĩnh Cửu Của 10 Điều Răn

Nếu luật pháp có thể bị thay đổi hoặc bãi bỏ, thì Chúa Giê-su đã không cần phải chịu chết. Chính vì luật pháp là bất di bất dịch và hình phạt của tội lỗi (sự vi phạm luật pháp) là cái chết, nên Đấng Christ mới phải hy sinh để cứu chuộc nhân loại.

  • Thi thiên 89:34: “Ta sẽ không phản giao ước ta, cũng không thay đổi lời đã ra khỏi môi miệng ta.” (Khẳng định tính bất biến của lời phán và giao ước từ bảng đá).

  • Rô-ma 3:31: “Vậy, chúng ta nhân đức tin mà bỏ luật pháp hay sao? Chẳng hề như vậy! Trái lại, chúng ta làm vững bền luật pháp.”

  • Gia-cơ 2:10-12: “Vì người nào giữ hết cả luật pháp, mà phạm một điều răn, thì cũng như phạm hết thảy… Hãy nói và làm như những người sẽ bị phán xét bởi luật pháp của sự tự do.”

Mười điều răn không phải là sản phẩm của trí tuệ con người, cũng không phải là luật lệ của một quốc gia đơn lẻ. Chúng bắt nguồn từ chính ngai vàng của Đức Giê-hô-va, có trước khi tội lỗi xâm nhập và sẽ tồn tại chừng nào Ngài còn ngự trị.

Mười điều răn là Hiến pháp của vũ trụ. Chúng duy trì sự hòa hợp giữa các thiên sứ trên trời cũng như giữa con người dưới đất. Luật pháp này là bất di bất dịch vì nó là tiêu chuẩn tuyệt đối của lẽ thật.

Chúng ta thấy luật pháp này được đặt trong hòm giao ước ở Nơi Chí Thánh trên trời. Tại sao nó lại ở đó nếu nó đã bị bãi bỏ? Nó ở đó vì nó là trung tâm của sự thờ phượng và là nền tảng cho lòng trung thành của mọi tạo vật đối với Đức Chúa Trời.

10 điều răn đã tồn tại từ trước khi có núi Si-nai

Nhiều người lầm tưởng rằng 10 Điều Răn chỉ ra đời khi dân Y-sơ-ra-ên đứng dưới chân núi Si-nai. Nhưng10 Điều Răn là luật pháp đạo đức vĩnh cửu, hiện hữu ngay từ lúc Sáng thế. Nếu không có luật pháp trước núi Si-nai, thì đã không có tội lỗi (vì “tội lỗi là sự trái luật pháp”), và Đức Chúa Trời đã không thể hình phạt thế gian thời Nô-ê hay Sô-đôm.

  • Sáng thế ký 26:5: “Vì Áp-ra-ham đã vâng lời ta, và đã giữ điều ta phán dặn, mạng lệnh, luật lệ và luật pháp ta.” (Lời này phán trước khi có núi Si-nai hàng trăm năm).

  • Sáng thế ký 4:7: “Nếu ngươi không làm lành, thì tội lỗi đợi cửa ngươi.” (Để Ca-in bị coi là có tội khi giết A-ben, thì điều răn “Chớ giết người” phải đang có hiệu lực).

  • Rô-ma 5:13: “Vì trước khi chưa có luật pháp, tội lỗi đã có trong thế gian; song tội lỗi không bị kể là tội lỗi khi chưa có luật pháp.” (Chứng minh luật pháp phải tồn tại để nhân loại từ A-đam đến Môi-se bị xét đoán).

Luật pháp của Đức Chúa Trời đã tồn tại trước khi con người được tạo dựng. Nếu không, Adam đã không thể phạm tội. Sau khi con người sa ngã, các nguyên tắc của luật pháp không hề thay đổi, nhưng được trình bày cụ thể hơn để phù hợp với tình trạng tội lỗi của con người.

Thật vô lý khi nói rằng tội lỗi tồn tại trước núi Si-nai nhưng luật pháp thì không. Ca-in đã bị rủa sả vì giết em mình; người dân Sô-đôm bị thiêu hủy vì sự dâm loạn. Nếu không có 10 Điều Răn để định nghĩa tội lỗi, Đức Chúa Trời đã không thể thực thi công lý trên họ.

Chúng ta thấy Giô-sép đã từ chối vợ của Phô-ti-pha bằng cách nói: ‘Thế nào tôi dám phạm tội lớn dường ấy cùng Đức Chúa Trời?’ Làm sao ông biết đó là tội nếu điều răn ‘Chớ phạm tội tà dâm’ chưa tồn tại?

Sự Khác Biệt Giữa Luật Pháp Đạo Đức (10 Điều Răn) Và Luật Pháp Nghi Lễ

Một trong những sai lầm lớn nhất dẫn đến việc bác bỏ ngày Sa-bát là không phân biệt được hai hệ thống luật pháp khác nhau trong Kinh Thánh. Trong khi Luật pháp Đạo đức (10 Điều Răn) là vĩnh cửu, thì Luật pháp Nghi lễ (các ngày lễ tiết, hiến tế) chỉ là “bóng mờ” chỉ về Đấng Christ và đã kết thúc tại Thập tự giá.

  • Phục truyền luật lệ ký 10:4-5: “Đức Giê-hô-va viết trên hai bảng đó… rồi tôi để bảng vào trong hòm tôi đã đóng.” (Luật pháp Đạo đức được Chúa viết trên đá và đặt trong hòm).

  • Phục truyền luật lệ ký 31:24-26: “Khi Môi-se đã chép các lời luật pháp nầy vào một quyển sách… hãy lấy quyển sách luật pháp nầy, để bên cạnh hòm giao ước.” (Luật pháp Nghi lễ được Môi-se viết vào sách và để bên ngoài hòm).

  • Cô-lô-se 2:14, 17: “Ngài đã xóa tờ khế lập nghịch cùng chúng ta… đó chỉ là bóng của các việc sẽ tới, còn hình thì ở trong Đấng Christ.” (Chỉ về các luật lệ hiến tế và ngày lễ tiết hình bóng).

Có hai loại luật pháp: một loại là bất di bất dịch và vĩnh cửu, loại kia là tạm thời và có tính biểu tượng. Mười Điều Răn là tiêu chuẩn đạo đức đời đời; còn hệ thống nghi lễ với các của lễ thiến tế chỉ là những hình bóng phục vụ cho đến khi Đấng Christ đến.

Hãy chú ý sự khác biệt: Luật của Chúa được viết bằng ngón tay Ngài trên đá và đặt trong hòm giao ước. Luật của Môi-se được viết bằng tay con người vào sách và đặt bên cạnh hòm. Một cái thuộc về bản tính Chúa, một cái thuộc về các nghi lễ tạm thời.”

Chúa Giê-su Khẳng Định Sự Vĩnh Cửu Của 10 Điều Răn Trong Ma-thi-ơ 5

Chúa Giê-su không đến để làm giảm nhẹ giá trị của 10 Điều Răn, mà trái lại, Ngài nâng cao nó lên một tầm cao mới—tầm cao của tư tưởng và động cơ lòng người. Ngài tuyên bố rõ ràng về tính bền vững của luật pháp cho đến khi “trời đất qua đi”.

  • Ma-thi-ơ 5:17: “Các ngươi đừng tưởng ta đến đặng phá luật pháp hay là lời tiên tri; ta đến, không phải để phá, song để cho trọn.”

  • Ma-thi-ơ 5:18: “Vì ta bảo thật các ngươi, đang khi trời đất chưa qua đi, thì một chấm một nét trong luật pháp cũng không qua đi cho đến khi mọi sự được trọn.”

  • Ma-thi-ơ 5:19: “Vậy, ai hủy một điều cực nhỏ nào trong những điều răn nầy, và dạy người ta làm như vậy, thì sẽ bị xưng là cực nhỏ trong nước thiên đàng.”

Chúa Giê-su đến để ‘làm cho trọn’ luật pháp, nghĩa là Ngài đến để bày tỏ sự trọn vẹn và chiều sâu tâm linh của nó qua sự vâng phục hoàn hảo của chính Ngài. Ngài cho thấy luật pháp không chỉ là những chữ viết trên đá mà là một nguyên tắc sống động trong lòng.
Chúa Giê-su không hề đối đầu với luật pháp của Cha Ngài. Ngài chỉ đối đầu với những sự giải thích sai lầm và những truyền thống của loài người đã làm vô hiệu hóa luật pháp đó. Ngài đang khôi phục lại vẻ đẹp nguyên thủy của 10 Điều Răn.

Tại Sao 10 Điều Răn Không Thể Bị Đóng Đinh Trên Thập Tự Giá?

 Thập tự giá không phải là nơi Luật pháp bị tiêu diệt, mà là nơi Luật pháp được tôn cao nhất. Nếu Luật pháp có thể bị bãi bỏ hoặc thay đổi, thì Chúa Giê-su đã không cần phải chịu chết để đền tội. Chính vì Luật pháp là vĩnh cửu và không thể thay đổi, nên khi con người vi phạm, chỉ có cái chết của Đấng vô tội mới có thể đáp ứng được đòi hỏi của công lý.

  • Rô-ma 3:31: “Vậy, chúng ta nhân đức tin mà bỏ luật pháp hay sao? Chẳng hề như vậy! Trái lại, chúng ta làm vững bền luật pháp.”

  • Thi thiên 89:34: “Ta sẽ không phản giao ước ta, cũng không thay đổi lời đã ra khỏi môi miệng ta.”

  • 1 Giăng 3:4: “Còn ai phạm tội thì cũng trái luật pháp; và tội lỗi tức là sự trái luật pháp.”

Thập tự giá của Đấng Christ, thay vì bãi bỏ luật pháp, lại là bằng chứng hùng hồn nhất cho thấy luật pháp đó là bất di bất dịch. Nếu luật pháp có thể thay đổi để phù hợp với tình trạng tội lỗi của con người, thì Chúa Giê-su đã không phải hy sinh. Thập tự giá mãi mãi tôn vinh luật pháp của Đức Chúa Trời.

Đấng Christ chết không phải để cứu con người ‘trong’ tội lỗi (vi phạm luật pháp), mà là cứu con người ‘khỏi’ tội lỗi. Việc đóng đinh luật pháp lên thập tự giá sẽ biến kế hoạch cứu rỗi thành một sự hỗn loạn, vì không có luật pháp thì không có tội lỗi, và không có tội lỗi thì không cần Đấng Cứu Thế.

Đức tin nơi thập tự giá của Đấng Christ là sự công nhận cao nhất rằng luật pháp là công bình. Chúng ta tìm đến thập tự giá vì luật pháp kết tội chúng ta. Sau khi được tha thứ, chúng ta không quay lại chà đạp luật pháp, mà qua ân điển, chúng ta bắt đầu vâng giữ nó.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *