Chúa Giê-su có phải Đức Chúa Trời không ?

Chúa Giê-su có quyền phán xét

Danh xưng “Đức Chúa Trời” là quyền thừa kế

Ê-sai 9:5-“Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lùng lạ, là Đấng Mưu luận, là Đức Chúa Trời quyền năng, là Cha đời đời, là Chúa Bình an.” 

Thi thiên 45:6- “Hỡi Đức Chúa Trời, ngôi Chúa còn mãi đời nọ qua đời kia; Cây gậy nước Chúa là cây gậy ngay thẳng.” 

Người đọc thông thường có thể cho rằng đây chỉ là lời ngợi khen của tác giả Thi thiên dành cho Đức Chúa Trời, nhưng khi lật sang Tân Ước, chúng ta thấy rõ rằng chính Đức Chúa Cha là Đấng đang phán, và Ngài đang gọi Con của Ngài là Đức Chúa Trời.

Hê-bơ-rơ 1:4 – Ngài đã trở nên cao trọng hơn các thiên sứ bao nhiêu, thì danh Ngài luân được càng xuất sắc hơn danh họ bấy nhiêu.” 

 Danh xưng này không phải là phần thưởng cho một thành tựu vĩ đại nào đó, mà là quyền thừa kế của Ngài.Một người con trai luôn luôn có quyền mang danh của cha mình; và Đấng Christ, với tư cách là “Con Độc Sanh của Đức Chúa Trời”, hoàn toàn có quyền mang cùng một danh xưng đó. Hơn nữa, một người con là sự tái hiện của người cha; mang những đường nét và đặc tính của cha mình. Trong loài người không có sự tái hiện nào là hoàn hảo, nhưng trong Đức Chúa Trời không có sự bất toàn.Chúa Giê-su Con của Đức Chúa Trời tự hữu, Ngài có đầy đủ mọi thuộc tính của Thần tính ngay từ trong bản chất.

Đúng là có nhiều con cái của Đức Chúa Trời: Các thiên sứ là con Đức Chúa Trời bởi sự sáng tạo (Gióp 38:7); Cơ Đốc nhân là con Đức Chúa Trời bởi sự nhận làm con nuôi (Rô-ma 8:14, 15); nhưng duy nhất Chúa Giê-su là Con Đức Chúa Trời bởi sự sinh ra.

Lời Tự Chứng Của Chính Đấng Christ

Mác 10:17-18- ” Khi Đức Chúa Jêsus vừa khởi hành, có một người chạy đến, quỳ trước mặt Ngài và hỏi: “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được hưởng sự sống đời đời?” Đức Chúa Jêsus đáp: “Tại sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Không ai là nhân lành cả, ngoài một mình Đức Chúa Trời.

Giăng 8:46- “Trong các ngươi có ai bắt ta thú tội được chăng?” 

1 Phi-e-rơ 2:22- “Ngài chưa hề phạm tội, trong miệng Ngài không thấy sự dối trá

 Nếu chỉ có Đức Chúa Trời là nhân lành, mà Đấng Christ lại hoàn toàn nhân lành, thì logic tất yếu: Đấng Christ chính là Đức Chúa Trời, và đó là điều Ngài muốn dạy cho chàng thanh niên.

 Trong cả dân tộc Do Thái, không một người nào từng thấy Ngài làm điều gì hoặc nghe Ngài nói một lời nào có dù chỉ là dấu hiệu của điều ác, và những người quyết tâm kết tội Ngài chỉ có thể làm điều đó bằng cách thuê những người làm chứng gian chống lại Ngài. Phi-e-rơ nói rằng Ngài “không hề phạm tội, cũng chẳng có sự gian dối nào trong miệng Ngài.

Chúa Giê-su tự nhận mình là Đức Chúa Trời

Giăng 14:9-“Ai đã thấy ta, tức là đã thấy Cha” 

 Giăng 10:30-“Ta với Cha là một”

Giăng 10:33 – “Ấy chẳng phải vì một việc lành mà chúng ta ném đá ngươi, nhưng vì lỗi lộng ngôn: Ngươi là người, mà tự xưng là Đức Chúa Trời.”

 Nếu Ngài chỉ là một người phàm, lời nói của Ngài quả thật là lộng ngôn. Nhưng Ngài chính là Đức Chúa Trời. Tuy nhiên Chúa Giê-su và Đức Chúa Cha là 2 Đấng riêng biệt.

Sự đầy dẫy thần tính của Đức Chúa Giê-su 

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *