Kinh Thánh Theo Chủ Đề – Sự Hư Không

_ Đức Giêhôva phán rằng : Thần ta sẽ chẳng hằng ở trong loài người luôn ; trong điều lầm lạc , loài người chỉ là xác thịt ; đời người sẽ là 120 năm mà thôi ( Sáng thế ký 6 : 3)

_ Vì rốt lại , chúng ta là kẻ hay chết , giống như nước chảy trên đất , không hốt lại được . Nhưng ĐCT không cất mạng sống đi , Ngài biết tìm cách thế đặng không nay kẻ bị đày cách xa Ngài ( II Samuên 14 : 14 )

_ Vì chúng tôi tại trước mặt Chúa vốn là kẻ lạ , và kẻ ở đậu như các tổ phụ chúng tôi ; các ngày chúng tôi tại trên đất, khác nào cái bóng không mong ở lâu được ( ISử ký 29 : 15)

_ Mây tan ra và đi mất thể nào , kẻ xuống âm phủ không hề trở lên cũng thể ấy – Họ không hề trở về nhà mình nữa , và xứ sở người chẳng còn biết người ( Gióp 7 : 9 – 10)

_ Loài người bởi người nữ sanh ra sống tạm ít ngày ,bị đầy dẫy sự khốn khổ – Người sanh ra như cỏ hoa rồi bị phát ; Người chạy qua như bóng , không ở lâu dài ( Gióp 14 : 1 – 2)

_ Hỡi Đức Giêhôva , xin cho tôi biết cuối cùng tôi , và số các ngày tôi là thể nào ; xin cho tôi biết mình mỏng mảnh là bao – Kìa Chúa khiến ngày giờ tôi dài bằng bàn tay , và đời tôi như không không trước mặt Chúa ; Phải , mỗi người dầu đứng vững chỉ là hư không – Quả thật mỗi người bước đi khác nào như bóng ; Ai nấy đều rối động luống công ; người chất chứa của cải , nhưng chẳng biết ai sẽ thâu lấy ( Thi thiên 39 : 4 – 6 )

_ Vì người thấy người khôn ngoan chết , kẻ điên cuồng và người ngu dại cũng chết như nhau , để lại tài sản mình cho kẻ khác (Thi thiên 49 : 10)

_ Nhưng loài người dầu được sang trọng , chẳng còn mãi .Giống như thú vật phải hư mất ( Thi thiên 49 : 12)

_ Chớ sợ khi người nào trở nên giàu có , lúc sự vinh hiển nhà người ấy tăng lên – Vì khi người chết chẳng đem đi gì được , sự vinh hiển người cũng không theo người xuống mồ mả đâu ( Thi thiên 49 : 16 – 17)

_ Người nào hưởng sự sang trọng mà không hiểu biết gì , giống như thú vật phải hư mất ( Thi thiên 49 : 20)

_ Xin Chúa cứu giúp chúng tôi khỏi sự gian truân ; vì sự cứu giúp của loài người là hư không ( Thi thiên 60 : 11 # 108 : 12)

_ Quả thật người hạ lưu chỉ là hư không , người thượng đẳng chỉ là dối giả ; nhắc để lên cân , chúng nó chỏng lên , chúng nó hết thảy đều nhẹ hơn sự hư không – Chớ nhờ cậy sự hà hiếp , cũng đừng để lòng trông cậy nơi sự trộm cướp , vì uổng công ; Nếu của cải thêm nhiều lên chớ đem lòng vào đó ( Thi thiên 62 : 9 – 10)

_ Chúa khiến loài người trở vào bụi tro , và phán rằng : Hỡi con cái loài người hãy trở lại – Vì một ngàn năm trước mắt Chúa khác nào ngày hôm qua đã qua rồi, giống như một canh của đêm ( Thi thiên 90 : 3 – 4)

_ Tuổi tác của chúng tôi đến được bảy mươi , còn nếu mạnh khỏe thì đến tám mươi ; song sự kiêu căng của nó bất quá là lao khổ và buồn thảm , vì đời sống chóng qua , rồi chúng tôi bay mất đi …- Cầu xin Chúa dạy chúng tôi biết đếm các ngày chúng tôi , hầu cho chúng tôi được lòng khôn ngoan ( Thi thiên 90 : 10 ; 12 )
_ Đời loài người như cây cỏ ; Người sanh trưởng khác nào bông hoa nơi đồng ; – Gió thổi trên bông hoa , kìa nó chẳng còn , chỗ nó không còn nhìn biết nó nữa ( Thi thiên 103 : 15 – 16)

_ Nếu Đức Giêhôva không cất nhà , thì những thợ xây cất làm uổng công . Nhược bằng Đức Giêhôva không coi giữ thành , thì người canh thức canh luống công .( Thi thiên 127 : 1)

_ Loài người giống như hơi thở , đời người như bóng bay qua (Thi thiên 144 : 4)

_ Chớ nhờ cậy nơi các vua chúa , cũng đừng nhờ cậy nơi con loài người , là nơi không có sự tiếp trợ – Hơi thở tắt đi , loài người bèn trở về bụi đất mình ; trong chánh ngày đó các mưu mô nó liền mất đi ( Thi thiên 146 : 3 – 4)

_ Của phi nghĩa chẳng được ích chi ; song sự công bình giải cứu khỏi chết ( Châm ngôn 10 : 2)

_ Thà có ít của mà kính sợ Đức Giêhôva , còn hơn là tài sản nhiều mà bối rối cặp theo ( Châm ngôn 15 : 16 )

_ Tài vật nhờ dùng lưỡi dối gạt mà được , ấy là một điều hư không mau hết của kẻ tìm sự chết ( Châm ngôn 21 : 6 )

_ Con chớ chịu vật vã đặng làm giàu ; khá thôi nhờ cậy sự khôn ngoan riêng của con ( Châm ngôn 23 : 4)

_ Ta cũng chuyên lòng học biết sự khôn ngoan , và biết sự ngu dại điên cuồng ; ta nhìn biết điều đó cũng là theo luồng gió thổi – Vì nếu sự khôn ngoan nhiều , sự phiền não cũng nhiều ; ai thêm sự tri thức ắt thêm sự đau đớn ( Truyền đạo 1 : 17 – 18 )

_ Vì các ngày người chỉ là đau đớn , công lao người thành ra buồn rầu ; đến nỗi ban đêm lòng người cũng chẳng được an nghỉ. Điều đó cũng là sự hư không – Chẳng gì tốt cho người hơn là ăn uống , khiến linh hồn mình hưởng phước của lao khổ mình. Ta xem thấy điều đó cũng bởi tay ĐCT mà đến ( Truyền đạo 2 : 23 – 24)

_ Bởi ĐCT ban sự khôn ngoan , thông sáng và vui vẻ cho kẻ nào đẹp lòng Ngài ; nhưng Ngài khiến cho kẻ có tội phải lao khổ mà thâu góp chất chứa , để rồi ban cho người đẹp lòng ĐCT . Điều đó cũng là sự hư không , theo luồng gió thổi ( Truyền đạo 2 : 26)

_ Vì việc xãy đến cho con loài người làm sao , thì xãy đến cho loài thú cũng vậy ; sự xãy đến cho hai loài giống hẳn với nhau . Sự chết của loài nầy cũng như sự chết của loài kia ; hai loài đều thở một thứ hơi , loài người chẳng hơn gì loài thú ; vì thảy đều hư không – Cả thảy đều qui vào một chỗ ; cả thảy do bụi đất mà ra , cả thảy sẽ trở về bụi đất ( Truyền đạo 3 : 19 – 20 )

_ Ta cũng thấy mọi công lao và mọi nghề khéo là điều gây cho người nầy kẻ khác ganh ghét nhau . Điều đó cũng là sự hư không , theo luồng gió thổi ( Truyền đạo 4 : 4 )

_ Thà đầy một lòng bàn tay mà bình an, hơn là đầy cả hai mà bị lao khổ , theo luồng gió thổi ( Truyền đạo 4 : 6)

_ Mình lọt ra khỏi lòng mẹ trần truồng thể nào , ắt sẽ trở về thể ấy , và về các huê lợi của sự lao khổ mình , chẳng có vật gì tay mình đem theo được ( Truyền đạo 5 : 15)

_ Đi đến nhà tang chế hơn là đến nhà yến tiệc ; vì tại đó thấy sự cuối cùng của mọi người , và người sống để vào lòng (Truyền đạo 7 : 2)

_ Kẻ sống biết mình sẽ chết ; nhưng kẻ chết chẳng biết chi hết , chẳng được phần thưởng gì hết ; vì sự kỷ niệm họ đã bị quên đi – Sự yêu , sự ghét , sự ganh gỗ của họ thảy đều tiêu mất từ lâu ; họ chẳng hề còn có phần nào về mọi điều làm ra dưới mặt trời ( Truyền đạo 9 : 5 – 6 )

_ …; vì bấy giờ người đi đến nơi ở đời đời của mình , còn những kẻ tang chế đều đi vòng quanh các đường phố – Lại hãy tưởng nhớ Đấng Tạo Hóa trước khi dây bạc đứt , và chén vàng bể , trước khi vò vỡ ra bên suối , và bánh xe gãy ra trên giếng – và bụi tro trở về đất y như nguyên cũ , và thần linh trở về nơi ĐCT , là Đấng đã ban nó ( Truyền đạo 12 : 5b – 7 )

_ Kẻ nào được giàu có chẳng theo sự công bình , cũng như chim đa đa ấp trứng mà mình chẳng đẻ ra ; đến nửa đời người , nó phải mất hết , cuối cùng nó ra là ngu dại ( Giêrêmi 17 : 11 )

_ Những kẻ chăm sự hư không giả dối , thì lìa bỏ sự thương xót của mình ( Giô Na 2 : 9)

_ Các ngươi chớ chứa của cải ở dưới đất , là nơi có sâu mối , ten rét làm hư , và kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy ( Mathiơ 6 : 19)

_ Đoạn , Ngài phán cùng chúng rằng : Hãy giữ cẩn thận chớ hà tiện gì hết ; vì sự sống của người ta không phải cốt tại của cải mình dư dật đâu ( Luca 12 : 15)

_ Lại nói : Nầy , việc ta sẽ làm : Ta phá cả kho tàng và cất cái khác lớn hơn , thâu trữ sản vật và gia tài vào đó ; – rồi sẽ nói với linh hồn ta rằng : Linh hồn ơi , mầy đã được nhiều của để dành dùng lâu năm ; thôi , hãy nghỉ , ăn uống , và vui vẻ – Song ĐCT phán cùng người rằng : Hỡi kẻ dại ! Chính đêm nay , linh hồn ngươi sẽ bị đòi lại ; vậy những của cải ngươi đã sắm sẵn sẽ thuộc về ai ? – Hễ ai thâu trữ của cho mình mà không giàu có nơi ĐCT thì cũng như vậy ( Luca 12 :18 – 21 )

_ Vả, sự tin kính cùng sự thỏa lòng , ấy là một lợi lớn – Vì chúng ta ra đời chẳng hề đem gì theo , chúng ta qua đời cũng chẳng đem gì đi được – Như vậy , miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng – còn như kẻ muốn nên giàu có , ắt sa vào sự cám dỗ , mắc bẫy dò , ngã trong nhiều sự tham muốn vô lý thiệt hại kia , là sự làmđắm người ta vào sự hủy diệt hư mất – Bởi chưng sự tham tiền bạc là cội rễ mọi điều ác , có kẻ vì đeo đuổi nó mà bội đạo , chuốc lấy nhiều điều đau đớn ( I Timôthê 6 : 6 – 10)

_ Hãy răn bảo kẻ giàu ở thế gian nầy đừng kiêu ngạo và đừng để lòng trông cậy nơi của cải không chắc chắn , nhưng hãy để lòng trông cậy nơi ĐCT , là Đấng mỗi ngày ban mọi vật dư dật cho chúng ta được hưởng ( I Timôthê 6 : 17)

_ Anh em nào ở địa vị thấp hèn hãy khoe mình về phần cao trọng mình – kẻ giàu cũng hãy khoe mình về phần đê hèn , vì người sẽ qua đi như hoa cỏ – Mặt trời mọc lên , nắng xẵng , cỏ khô ,hoa rụng , sắc đẹp tồi tàn : kẻ giàu cũng sẽ khô héo như vậy trong những việc mình làm ( Gia cơ 1 : 9 – 11)

_ Song ngày mai sẽ ra thế nào , anh em chẳng biết ! Vì , sự sống của anh em là chi ? Chẳng qua như hơi nước , hiện ra một lát rồi lại tan ngay ( Gia cơ 4 : 14 )

_ Vì , mọi xác thịt ví như hoa cỏ , mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ . Cỏ khô , hoa rụng ( I Phierơ 1 : 24)

Comments: no replies

Join in: leave your comment

Rating*