Đức Chúa Giê-su được sinh ra từ trước đời đời
Khẳng định Chúa Giê-su là Con duy nhất được sinh ra (Không phải được tạo ra) từ Đức Chúa Cha trong cõi vĩnh hằng, có cùng bản thể thần linh.
Giăng 3:16 – Chúa Giê-su là con được sinh ra – Không phải Đấng Tự Hữu
“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”
Một thân vị, một thực thể thực sự, đã được ban cho chúng ta. Chúa Cha đã ban Con một duy nhất của Ngài. Người Con này là hình bóng chính xác về thân vị của Cha Ngài, là sự chói sáng của vinh hiển Ngài. Ngài là Đấng có thể bày tỏ Chúa Cha cho thế gian. Ngài là thực thể duy nhất có thể bước vào mọi hội đồng và mục đích của Đức Chúa Trời. Trong việc ban Ngài, Chúa Cha đã ban tất cả các kho báu của thiên đàng. Không có món quà nào cao quý hơn có thể được ban tặng.
Ngôn từ ‘Con độc sinh’ ngụ ý rằng Chúa Giê-su là Đấng duy nhất được sinh ra từ Chúa Cha theo một nghĩa mà không một thực thể nào khác có được. Trong khi các thiên sứ được tạo ra, thì Chúa Con được sinh ra. Ngài có cùng bản thể và bản tính như Chúa Cha, sở hữu tất cả các thuộc tính của thần tính nhờ vào nguồn gốc thiên thượng của Ngài. Ngài không phải là một thực thể được tạo ra, mà là Con của Đức Chúa Trời hằng sống, hiện hữu cùng Chúa Cha trước khi thế gian hình thành.
Châm ngôn 8:22-24 – Chúa Giê-su được sinh ra
Trong buổi đầu của công việc Ngài, trước khi dựng nên những vật xưa nhất, Đức Giê-hô-va đã có ta.Ta đã được lập lên từ đời đời, từ trước vô cùng, trước khi có thế gian.Ta được sinh ra khi chưa có các vực thẳm, khi chưa có những nguồn nước dồi dào.”
Sự Khôn Ngoan trong Châm ngôn 8 là sự nhân hóa của Con Đức Chúa Trời. Ngài đã được ‘sinh ra’ trước khi bất kỳ vật thọ tạo nào tồn tại. Sự ‘sinh ra’ này đánh dấu Chúa Con là riêng biệt với Chúa Cha về nhân cách, nhưng đồng nhất về bản tính. Ngài là cái đầu của mọi sự sáng tạo, đã được Chúa Cha sinh ra trong cõi vĩnh hằng xa xăm của quá khứ.
Chúa Con đã được sinh ra từ Chúa Cha. Ngài không phải được tạo ra. Đã có một thời điểm khi Đấng Christ phát xuất và đến từ Đức Chúa Trời, từ lòng của Chúa Cha, nhưng thời điểm đó đã quá xa xôi trong những ngày của cõi đời đời đến nỗi đối với sự hiểu biết hữu hạn, nó thực tế là không có bắt đầu. Ngài thuộc về chính bản thể của Đức Chúa Trời, và có tất cả các thuộc tính của Đức Chúa Trời.
Mi-chê 5:1 – Chúa Giê-su không phải Đấng Tự Hữu nhưng Ngài có từ trước vô cùng không ai biêt được
“Gốc tích của Ngài bởi từ đời xưa, từ trước vô cùng.”
Chúa Giê-su Christ, Con thần thượng của Đức Chúa Trời, đã hiện hữu từ cõi đời đời, một thân vị riêng biệt, nhưng là một với Chúa Cha. Ngài là vinh hiển vượt trội của thiên đàng. Ngài là vị chỉ huy của các trí tuệ thiên thượng, và sự tôn kính thờ phượng của các thiên sứ đã được Ngài tiếp nhận một cách chính đáng. Đây không phải là sự chiếm đoạt của Đức Chúa Trời.
Điều này phân biệt Ngài với tất cả các vật thọ tạo. Ngài là Chúa Con đời đời vì Ngài phát xuất từ Chúa Cha đời đời. Thần tính của Ngài không phải là thứ Ngài được ban cho, mà là thứ Ngài sở hữu theo bản tính với tư cách là Đấng được sinh ra từ Chúa Cha.
Nguồn gốc của Chúa Con là ở nơi Chúa Cha. Gốc tích của Ngài đã có từ đời xưa, từ những ngày của cõi đời đời. Điều này không làm cho Ngài trở thành một vật thọ tạo, vì Ngài đi ra từ chính bản thể của Chúa Cha. Ngài là Đạo đã ở cùng Đức Chúa Trời. Chừng nào Chúa Cha còn tồn tại, thì tiềm năng cho Chúa Con đã tồn tại, và việc Ngài thực sự được sinh ra là trước mọi thời gian và sự sáng tạo.
Chúa Giê-su mang trọn vẹn bản chất của Đức Chúa Trời
Cô-lô-se 2:9 – Bản chất của Đức Chúa Trời được thể hiện trong Đức Chúa Giê-su
“Vì sự đầy dẫy của bản tính Đức Chúa Trời đều ở trong Ngài có hình xác.”
Trong Đấng Christ hội tụ tất cả vinh hiển của Chúa Cha. Trong Ngài có sự đầy dẫy của bản tính Đức Chúa Trời bằng hình xác. Vinh quang của các thuộc tính của Đức Chúa Trời được thể hiện trong tính cách của Ngài. Tin Lành vinh hiển vì nó được tạo nên từ sự công bình của Đấng Christ. Đó là Đấng Christ được bày tỏ, Đấng Christ được nhân hóa.
Giăng 1:1 – Con Đức Chúa Trời
“Ban đầu có Lời, Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Lời hoàn toàn là Đức Chúa Trời về mặt bản chất”
Thế gian được dựng nên bởi Ngài. Nếu Đấng Christ làm nên muôn vật, Ngài đã hiện hữu trước muôn vật. Những lời nói liên quan đến điều này chắc chắn đến mức không ai cần phải nghi ngờ.
Điều này không phải vì Ngài là Chúa Cha, nhưng vì Ngài có cùng bản tính với Chúa Cha. Giống như con của một người là một con người, Con của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời. Ngài sở hữu bản tính thần linh theo quyền thừa kế từ Cha Ngài.
Ngài không phải là một vật thọ tạo, mà là Đấng Tạo Hóa. Ngài thuộc về chính bản thể của Chúa Cha. Là Con Đức Chúa Trời có nghĩa là mang cùng bản tính như Đức Chúa Trời.
Chúa Giê-su được gọi là Đức Chúa Trời nhưng không phải là Đức Chúa Trời theo nghĩa đen
Hê-bơ-rơ 1:8 – Chúa Cha đã tôn vinh Chúa Giê-su
“Nhưng nói về Con thì phán rằng: Hỡi Đức Chúa Trời, ngai Chúa còn mãi đời đời.”
Chúa Cha nói với Chúa Con: ‘Hỡi Đức Chúa Trời, ngai Chúa còn mãi đời đời.’ Chúa Cha đã tôn vinh Chúa Giê-su bằng cách cho Ngài một chỗ ngồi trên ngai của Ngài. Điều này cho thấy Chúa Con xứng đáng với sự thờ phượng thần thượng và Ngài sở hữu cùng một bản tính đời đời như Chúa Cha. Vương quốc của Ngài là vương quốc đời đời.
Khi Chúa Cha gọi Chúa Con là ‘Đức Chúa Trời’, đó là lời chứng cao nhất về thần tính của Ngài. Đó không phải là một danh hiệu được ban cho theo nghĩa bóng, mà là sự công nhận bản tính thực sự của Ngài. Chúa Con ngồi trên ngai với Chúa Cha, chia sẻ vinh hiển và sự cai trị đời đời của Ngài trên tất cả các vật thọ tạo.
Điều này thiết lập quyền của Chúa Con đối với danh xưng thần thượng và vinh dự thần thượng. Ngài không phải là một đại lý được tạo ra, mà là Chúa Con thần thượng chia sẻ ngai vàng của Chúa Cha. Thẩm quyền của Ngài là tuyệt đối vì bản tính của Ngài là thần linh, được bắt nguồn từ Chúa Cha. Đối với Chúa Con, danh hiệu ‘Đức Chúa Trời’ thuộc về Ngài nhờ vào mối quan hệ là Con một được sinh ra.
Ê-sai 9:5 Chúa Giê-su được ban danh hiệu là Đức Chúa Trời
“Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ lùng, Đấng Mưu luận, Đức Chúa Trời Quyền năng, Cha Đời đời, Chúa Bình an.“
Danh của Đấng Christ là ‘Đức Chúa Trời quyền năng.’ Con trẻ sinh tại Bết-lê-hem này là Vua Vinh Hiển. Ngài là Đấng sẽ bày tỏ Chúa Cha cho thế gian. Mặc dù Ngài mang lấy hình tôi tớ, bản tính thần linh của Ngài vẫn còn đó. Ngài là Đức Chúa Trời quyền năng vì tất cả quyền năng của Chúa Cha ở trong Ngài. Ngài là mối liên kết ràng buộc nhân loại sa ngã với Đức Chúa Trời vô hạn.
Ê-sai gọi Chúa Con được hứa ban là ‘Đức Chúa Trời quyền năng.’ Điều này không có nghĩa Ngài là Chúa Cha, vì văn bản nói một Chúa Giê-su được ban cho. Nhưng nó có nghĩa là Chúa Giê-su được mặc lấy quyền năng của Chúa Cha và mang danh của Chúa Cha. Ngài có quyền năng để cứu rỗi vì Ngài mang tính thần linh. Danh hiệu ‘Cha đời đời’ trong ngữ cảnh này ám chỉ vai trò của Ngài là tác giả của sự sống đời đời cho tất cả những ai vâng phục Ngài.
Thần tính trong Nhân tính của Đức Chúa Giê-su
Giăng 1:14 – Bản chất của Đức Chúa Trời trong xác thịt loài người
“Lời đã trở nên xác thịt, ở giữa chúng ta, đầy ơn và lẽ thật; chúng ta đã ngắm xem sự vinh hiển của Ngài, thật như vinh hiển của Con một đến từ nơi Cha.”
Trong Đấng Christ có sự hiệp nhất giữa thần tính và nhân tính. Ngài là Con Đức Chúa Trời và là Con người. Ngài là Đức Chúa Trời, tuy nhiên Ngài đã mang lấy bản tính của con người. Ngài là Lời trở nên xác thịt. Sự hiệp nhất này là một mầu nhiệm sẽ là đề tài nghiên cứu của những người được chuộc suốt cõi đời đời. Ngài đã chạm đến vực thẳm của nỗi khổ đau nhân loại trong khi vẫn là một với Chúa Cha.
Đấng Christ đã mang lấy bản tính của chúng ta để Ngài có thể chạm đến chúng ta nơi chúng ta đang ở. Ngài hoàn toàn mang bản chất Đức Chúa Trời khi Ngài trở thành người, nhưng Ngài đã che phủ thần tính của Ngài bằng nhân tính. Ngài là chiếc cầu nối giữa trời và đất. Trong thân vị Ngài, cái vô hạn và cái hữu hạn gặp nhau, để Ngài có thể đại diện Đức Chúa Trời cho con người và con người cho Đức Chúa Trời.
Ngài đã mang lấy chính bản tính mà chúng ta có, với tất cả những yếu đuối và cám dỗ, nhưng không có tội lỗi. Đồng thời, Ngài là Con Đức Chúa Trời. Bản tính lưỡng hợp này cho phép Ngài trở thành Đấng Cứu Thế hoàn hảo, có quyền năng của Đức Chúa Trời và sự cảm thông của con người.
Phi-líp 2:6-7
“Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người.”
Đấng Christ không coi sự ngang hàng với Đức Chúa Trời là điều phải nắm giữ. Ngài đã sẵn lòng gạt bỏ vinh hiển và vương miện hoàng gia của mình để trở thành một tôi tớ vì lợi ích của chúng ta. Ngài đã bước xuống từ ngai vàng của vũ trụ đến máng cỏ Bết-lê-hem. Đây là một hành động hạ mình vô hạn. Ngài vẫn là Đức Chúa Trời, nhưng Ngài sống như một con người giữa loài người.
Sự khiêm nhường của Đấng Christ được thấy trong việc Ngài mang hình tôi tớ. Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, nhưng Ngài không bám giữ các quyền thần thượng của mình. Ngài đã trở thành một con người để chết cho chúng ta. Điều này cho thấy Con Đức Chúa Trời riêng biệt với Chúa Cha, vì Chúa Cha không trở thành người hay chịu chết. Chỉ một mình Chúa Con mang bản tính lưỡng hợp này để hoàn thành sự cứu rỗi của chúng ta.
Rô-ma 1:3-4
“Về Con Ngài, theo xác thịt thì bởi dòng dõi vua Đa-vít sanh ra, theo thần linh thánh khiết thì bởi sự sống lại của Ngài từ trong kẻ chết, được xưng là Con Đức Chúa Trời có quyền phép.
Hai bản tính của Đấng Christ được trình bày rõ ràng trong sách Ro-ma. Ngài là Con vua Đa-vít và là Con Đức Chúa Trời. Với tư cách là Con vua Đa-vít, Ngài đã chịu khổ và chịu chết. Với tư cách là Con Đức Chúa Trời, Ngài đã được Thánh Linh làm cho sống lại. Ngài phải là người để chịu khổ vì tội lỗi con người, và Ngài phải là Đức Chúa Trời để có công đức đáp ứng các đòi hỏi của luật pháp
Đức Chúa Giê-su thợ cái trong công cuộc sáng tạo
Giăng 1:3 -Muôn vật bởi Ngài mà có
“Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài.
Chúa Cha đã bàn thảo với Chúa Giê-su trong việc tạo dựng con người. ‘Chúng ta hãy dựng nên loài người như hình ta.’ Chúa Con là tác nhân hoạt động trong việc tạo dựng muôn vật. Trong công việc này, Chúa Cha và Chúa Giê-su đã hiệp nhất. Chúa Giê-su, vì là hình bóng chính xác của Chúa Cha, là Đấng mà qua đó Chúa Cha đã đưa vũ trụ vào sự tồn tại.
Cô-lô-se 1:16-17 – Muôn vật đứng vững trong Ngài
“Vì muôn vật đã được dựng nên trong Ngài, bất luận trên trời, dưới đất, vật thấy được, vật không thấy được, hoặc ngôi vua, hoặc quyền cai trị, hoặc chấp chánh, hoặc cầm quyền, đều là bởi Ngài và vì Ngài mà được dựng nên cả. Ngài có trước muôn vật, và muôn vật đứng vững trong Ngài.”
Đấng Christ là Đấng duy trì muôn vật bởi lời quyền năng của Ngài. Ngài không chỉ tạo dựng thế gian rồi mặc kệ nó. Mỗi định luật tự nhiên chỉ là sự hoạt động không ngừng của năng lượng thần thượng của Ngài. Nếu Ngài rút tay lại dù chỉ một khoảnh khắc, vũ trụ sẽ chìm vào hỗn loạn.
Sự hạ mình của Đức Chúa Giê-su
Phi-líp 2:6-7 – Sự gạt bỏ vương miện và áo bào hoàng gia
“Ngài vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người.”
Sự hạ mình tuyệt đối – Đấng Christ là Chỉ huy của toàn thể đạo binh thiên thượng. Ngài ngang hàng với Đức Chúa Trời, vô hạn và toàn năng. Nhưng Ngài đã gạt bỏ vương miện hoàng gia và áo bào nhà vua của mình, bước xuống từ vị trí chỉ huy cao trọng để mang lấy hình tôi tớ. Ngài đã che phủ thần tính của mình bằng nhân tính, để Ngài có thể chạm đến nhân loại sa ngã.
Thần tính chói lòa bị che phủ bởi bức màn xác thịt -Đấng Christ, Đấng tạo dựng muôn vật, đã trở thành một con người. Ngài mang lấy bản tính của chúng ta, với tất cả những yếu đuối của nó. Ngài đã gạt bỏ vinh quang bên ngoài của bản thể Đức Chúa Trời, và xuất hiện trong sự giống như xác thịt tội lỗi. Đây là một mầu nhiệm của sự hạ mình mà không tâm trí hữu hạn nào có thể thấu hiểu hết được.
2 Cô-rinh-tô 8:9 -Từ Đấng tạo hóa trở thành con trai người thợ mộc
“Vì anh em biết ơn của Chúa Giê-su Christ chúng ta, Ngài vốn giàu, vì anh em mà tự làm nên nghèo, hầu cho bởi sự nghèo của Ngài, anh em được trở nên giàu.”
Đấng vốn là Đấng Tạo Hóa của các thế giới, Đấng mà trong Ngài có sự đầy dẫy của bản thể Đức Chúa Trời, đã được tìm thấy trong hình dáng như một con người, và vì chúng ta, Ngài đã trở nên nghèo khó. Ngài không có nơi gối đầu. Sự giàu sang của thiên đàng thuộc về Ngài, tuy nhiên Ngài đã chọn sự nghèo khó để chúng ta có được sự giàu có đời đời.
Sự trao đổi vinh quang lấy sự sỉ nhục – Sự giàu có của Đấng Christ là những kho báu của cõi đời đời. Khi trở nên nghèo khó, Ngài không chỉ mất đi tiền bạc, mà Ngài còn mất đi môi trường của thiên đàng. Ngài đổi sự hiện diện của các thiên sứ thánh khiết lấy xã hội của những con người tội lỗi, và đổi bầu không khí ánh sáng lấy bóng tối của thế gian này.”